Món quà tuyệt vời ngày Valentine và sự thay đổi kinh ngạc của cô nàng đen nhẻm

33 tuổi, tôi đang có một cuộc sống bình an cùng người chồng quá tuyệt vời, luôn yêu thương, trân trọng tôi hơn tất cả mọi thứ dù tôi chỉ là một người phụ nữ có làn da đen nhẻm cùng vô số khuyết điểm khác. Điều làm tôi cảm động nhất đến lúc này là món quà tuyệt vời vào ngày Valentine 3 năm về trước đã giúp tôi hiểu rõ được tình yêu chân thành của anh dành cho tôi, trở thành người đồng hành cùng anh trong suốt quãng đời còn lại. (Nguyễn Thị Như Oanh – 33 tuổi – Hà Tĩnh).

Những ngày tăm tối với danh xưng “cô gái vạn người chê”

Sinh ra trong một gia đình thuần nông nên từ bé cuộc sống của tôi đã gắn bó với đồng ruộng, mùa màng cùng cái nắng như thiêu như đốt của mảnh đất miền Trung sỏi đá. Có lẽ vì thế nên làn da của tôi lúc nào cũng đen nhẻm, khô sạm, kém thẩm mỹ. Gia đình tôi cũng không phải khá giả gì nên dù nhận thức được mình trở nên “nổi bật một cách bất đắc dĩ” trong đám con gái cùng lớp thì tôi vẫn phải tiếp tục làm việc, phụ giúp bố mẹ sau giờ học và “phơi mình” dưới cái nắng đổ lửa ngoài đồng ruộng. Nhà nghèo, không có điều kiện xúng xính quần này áo nọ hay đồ trang điểm, cộng với làn da xấu xí nên tôi không hề biết đến cảm giác được bạn khác giới hỏi han, tán gẫu như các cô gái khác.

Không những thế, nhiều người kém duyên còn cười cợt, bảo rằng tôi đen đúa, xấu xí thế thì đừng mơ mộng có người yêu, gọi tôi là “cô gái vạn người chê”. Tôi cứ sống chung với những lời chê bai, sự “xua đuổi” của bạn bè cả nam lẫn nữ suốt những năm tháng phổ thông mà chẳng biết đến cảm giác được quan tâm, hỏi han hay tán tỉnh của bạn khác giới. Không còn cách nào khác, tôi lựa chọn chấp nhận thực tại, từ vẻ ngoài kém nổi bật đến cuộc sống khó khăn, vất vả của gia đình và trau dồi kiến thức, kĩ năng của mình để có được một tương lai tốt đẹp hơn.

 

Tôi đã từng là cô gái "vạn người chê" với làn da đen nhẻm (ảnh minh họa)

Món quà tuyệt vời ngày Valentine

Học hết cấp 3, vì không có điều kiện học lên cao, tôi xin phép bố mẹ lên thành phố tìm việc làm, đỡ đần bố mẹ về kinh tế để chăm lo cho 2 em ăn học đến nơi đến chốn. Tôi xin làm công nhân tại một xưởng gia công trang phục bảo hộ lao động. Mức lương tuy không quá cao nhưng công việc cũng tương đối nhẹ nhàng, không vất vả, dãi nắng dầm mưa như làm nông. Cuộc sống chốn thành phố tuy chật vật, khó nhăn nhưng cũng đủ trang trải các chi phí sinh hoạt cá nhân và phụ giúp được gia đình nên tôi cố gắng chăm chỉ làm việc. Chỉ có một điều không thay đổi là màu da của tôi vẫn đen đúa và xấu xí như trước đây. Ở thành phố, tôi ít khi phải nghe những lời trêu chọc, đùa giỡn như trước đây nhưng lời quan tâm, yêu thương vẫn tuyệt nhiên không có.

Hơn 10 năm đi làm, tôi được bổ nhiệm là quản lý xưởng may, công việc nhẹ nhàng hơn và mức thu nhập cũng được cải thiện đáng kể. Mỗi lần về quê, bố mẹ và bà con họ hàng cũng thúc giục yêu đương, mai mối cho tôi người này người kia nhưng chả đám nào có thể tiến tới được, nguyên nhân cũng chỉ vì vẻ ngoài mờ nhạt cùng số tuổi không còn nhỏ của tôi. Nhiều lúc, tôi thầm nghĩ, có lẽ mình không có duyên với chuyện yêu đương, sẽ phải sống cô độc suốt đời.

3 năm trước, xưởng tôi có một nam nhân viên mới, ít hơn tôi 3 tuổi xin vào làm việc. Tính tình anh ta khá thân thiện nên mối quan hệ với đồng nghiệp, quản lý tương đối tốt. Buổi tối, tôi không vướng bận con cái, gia đình nên thường nhận trực giám sát ca đêm, thỉnh thoảng tôi và anh bạn trẻ này hay ăn khuya cùng nhau, những câu chuyện cũng theo đó dài hơn, tỉ mỉ hơn, ngay cả chuyện tôi cảm thấy tự ti vì làn da khiếm khuyết của mình tôi cũng có thể tâm sự, chia sẻ với người đàn ông này.

Và rồi một điều bất ngờ mà có nằm mơ tôi cũng không thể tưởng tượng được là tôi nhận được lời tỏ tình từ người con trai ấy vào chính ngày Valentine. Sau giờ làm, anh hẹn tôi đi ăn tối, bảo là có chuyện quan trọng cần nói với tôi. Độc thân quá lâu nên tôi cũng chả để tâm mấy ngày lễ lạt gì cả, trong lòng còn trộm nghĩ chắc anh chàng này muốn nhờ tôi đề xuất tăng lương thay thăng chức gì đấy. Sau khi ăn tối, chúng tôi dạo bộ quanh công viên và rồi anh ấy nắm tay tôi, nói với tôi rằng đã để ý tôi từ lâu, hiểu được sự lương thiện, tình cảm và tấm lòng yêu thương gia đình của tôi nên mong rằng tôi có thể cho anh ấy 1 cơ hội được tìm hiểu, xây dựng mối quan hệ mới.

Tôi bất ngờ, thậm chí hoang mang, không tin vào hiện thực này. Lời tỏ tình đầu tiên tôi được nghe ở tuổi 30 và đến từ người mà tôi không thể ngờ được. Tôi nói cần thời gian suy nghĩ. Đêm đấy tôi không thể ngủ được, trằn trọc thao thức gần như cả đêm. Đến sáng hôm sau, lên công ty, tôi cố lảng tránh anh, cuối giờ làm, anh đưa cho tôi 1 túi xách, trong đó có mấy hộp thuốc màu hồng và nói với tôi rằng, anh hiểu tôi đang không tự tin vào ngoại hình của mình, anh không hề để tâm đến chuyện tôi trắng hay đen, xinh đẹp hay xấu xí nhưng hãy xem món quà này là sự chia sẻ, quan tâm và động viên tôi vượt qua được sự tự ti của chính mình.

Hạnh phúc bất ngờ nhờ món quà đặc biệt ngày Valentine

Chính 3 hộp thuốc NuBest White mà anh đưa cho tôi đã mang đến cho tôi một bất ngờ thứ 2 lớn hơn. Tôi về tìm hiểu thông tin về sản phẩm này, mạnh dạn dùng thử theo hướng dẫn ghi trên bao bì. Sau vài tháng sử dụng, tôi như không tin vào mắt mình, đứng trước gương và nhìn thấy hình ảnh của một cô gái có làn da trắng hồng, khuôn mặt tươi sáng, những vết sạm thâm mờ hẳn đi. Giờ chỉ cần tô thêm chút son, gương mặt tôi đã rất dễ nhìn, không còn tăm tối, mờ nhạt như trước đây nữa.

Nhờ món quà đặc biệt ngày Valentine tôi đã có được làn da trắng sáng (ảnh minh họa)

Nhờ món quà đặc biệt ngày Valentine tôi đã có được làn da trắng sáng (ảnh minh họa)

Mấy tháng vừa rồi, dù tôi vẫn còn né tránh anh, chưa đưa ra câu trả lời dứt khoát nhưng anh vẫn lặng lẽ quan tâm và dõi theo tôi mỗi ngày. Nhận thấy tình cảm anh dành cho tôi là rất chân thành, thêm vào đó tôi đã trở nên tự tin hơn với vẻ ngoài của mình nên không có lý do gì mà tôi lại bỏ qua cơ hội có được hạnh phúc này.

Sau 3 năm, bây giờ chúng tôi đã kết hôn, có với nhau một cô con gái rất xinh xắn, dễ thương rồi. Cảm ơn anh, cảm ơn NuBest White đã mang đến cho tôi một cuộc sống hạnh phúc như mơ này.

 

Tags: